Saved Font

Trước/97Sau

Yêu Chiều Tổng Giám Đốc Phúc Hắc

Chương 50: Nhịn ăn sẽ nghe lời hơn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Bên này Song Y được Thế Thiên đưa về đến nhà, hắn còn làm càng muốn lên nhà cô uống tách trà .

Song Y cự tuyệt sắp thành công thì mẹ của cô Ngọc Vân ở đâu lại xuất hiện, và thế là hắn ta được vào nhà một cách quan minh chính đại.

_Mời ngồi! - Mẹ cô rất ân cần, nhìn bộ dáng lắm la lắm lét của con bé của bà thừa sức biết rõ rồi, kì này bà không muốn truy hỏi nữa.

_ Làm phiền bác! - Thế Thiên cuối người xuống, dáng vẻ hiếu kính cực kì.

Song Y nhìn thấy điều này không khỏi hài lòng, kiếp này cô đã đền bù cho mẹ một con rễ ngoan, lại giúp bà sống thật lâu.

Sau một hồi uống xong tách trà, cùng mẹ Song Y nói vài việc trong đó có cả việc sắp tới cô sẽ cùng Thế An thực tập ở công ty anh.

Mẹ Song Y gửi gắm con gái mình, mong anh chíu cố một chút.

Bà nào biết, con gái bà nào chỉ chiếu cố một chút mà chiếu lên tới giường luôn ấy chứ.

Tâm trạng của mẹ Song Y vui vẻ tiễn anh ra tới cửa sau đó đi vào nhà, nhìn con gái nhỏ của mình đang làm bộ ngoan hiền bà không khỏi mắc cười.

Nếu nói về Thế Thiên, tuổi trẻ tài cao rất thích hợp để Song Y nhà bà gửi thân vào nhà, lại còn ba mẹ của anh ta cũng rất thương yêu con bé, em chồng là bạn thân vậy suy ra con bé về nhà đó sẽ không phải chịu thiệt rồi.

Nhưng bà nhớ lại nếu xét về địa vị thì khó có thể chấp nhận được, nhà Thế gia quá cao, nhà bà chỉ là bình thường nếu như vậy không thể môn đăng hộ đối được. Điều này cũng khiến bà có đôi chút phiền muộn.

_ Song Y! Con ăn trái cây không? - dẹp bỏ chuyện đó qua một bên, bà lấy đĩa trái cây trong tủ lạnh ra .

_ Dạ ăn! - Song Y từ trong phòng hô lớn, cô đang thay đồ.

Hai mẹ con vui vui vẻ vẻ cùng nhau xem ti vi, cảm giác người thân bên mình thật rất thích. Song Y cảm thấy cô cần quý trọng những giây phút này hơn bao giờ hết.

Bất chợt Song Y nhìn sang mẹ cô, năm nay mẹ cũng đã 40 ngoài vậy mà nét đẹp của mẹ thật khiến người ta ganh tỵ..

Cô nhớ không lầm, có vài vị giáo sư đã ngỏ lời với mẹ nhưng mẹ luôn từ chối tất cả là vì cô, dưới sự hi sinh này của mẹ khiến Song Y không khỏi chạnh lòng.

Lại nghĩ đến cái người được gọi là ba kia, cô thật sự đáng tiếc cho mẹ, cô chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ gặp lại hay kết nối lại với người kia.

Nhưng chuyện hôm bữa cô cũng đã hiểu ra đôi chút vấn đề, lại được Thế Thiên nhắc nhở nên cô thận trọng cái tên ba đó. Tốt nhất không bao giờ tin ông ta.

Cô nghĩ lại, nếu bây giờ có người tốt muốn đến với mẹ, thật sự yêu thương mẹ thì cô sẳn sàn để mẹ một lần nữa đi đến hạnh phúc của mình.

Suy nghĩ này cô cũng đã từng nghĩ qua nhưng đến hôm nay cô mới thật sự nghiêm túc mà nghĩ.

Chương trình tivi đã hết, một ngày dài bộn bề với đống giấy khảo cổ kia , khiến cho Ngọc Vân chỉ muốn nhanh nhanh đi ngủ để mai còn phải dự thảo đề án.

Song Y cũng trở về phòng của mình, thì thấy đèn ban công bên kia sáng lên,cô lưỡng lự một chút rồi cười thầm.

" Cả tháng nay ngày nào cũng cho anh ăn no nên anh tát quái lại hay bắt nạt mình, vậy hôm nay mình sẽ cho anh nhịn một bữa để anh nghe lời hơn, phải cầu xin mình mới được ăn, như vậy mới hả dạ hắc hắc "

Vừa suy nghĩ xong, Song Y không ở trong phòng mà lại sang phòng mẹ ngủ, lâu rồi cô không ngủ cùng mẹ cho nên lúc này mượn cớ mà cho anh một bài học.

Bên này Thế Thiên chờ cô gái nào đó nhảy ban công mỗi đêm để cho anh ăn, vậy mà hôm nay đã trễ một tiếng đồng hồ không thấy cô qua.

Nơi nào đó đã sớm háo hứt đợi chờ, anh mặt bộ đồ ngủ vào đi ra ban công lại thấy đèn phòng cô tối hù.

Anh thầm mắng cô gái vô lương tâm như vậy, xem anh qua đó dạy cô như thế nào. Nào ngờ qua đến phòng cô thì trống không, anh nghiến răng nghiến lợi tức chết với cô ngốc kia.

Dám trốn anh sang ngủ với mẹ. Được rồi, xem ngày mai anh sử cô ra sao.

Song Y bên này miệng cười không ngậm được mồm len lén kéo cái rèn nhỏ xí nhìn ra ban công phòng mình thấy anh đi bắt người mà bị bắt hụt, ngậm cục tức mà trèo về.

Hành cộng vừa rồi, một màn đều thu hết vào mắt của cô, lòng dạ cô lúc này thật thoải mái vô cùng.

Thế Thiên quay về đến phòng, nhìn tiểu Thiên của mình đang chờ đợi hưởng lạc nhưng lại bị hụt mà cúp đầu tự co ro về chỗ cũ, nó làm cho anh bị chà đạp lòng tự ái của một người đàn ông.

Anh quơ tay lấy điện thoại bấm nhanh một tin sau đó quăng điện thoại đi vào phòng tắm dội nước lạnh.

Bên này Song Y nhận được tin nhắn, cô không hề sợ mà còn vui vẻ vô cùng.

_ Tiểu Y! Em được lắm - Tin nhắn này là của Thế Thiên, nó làm cho Song Y vui đến quên cả người bên cạnh.

Ngọc Vân vì bị cô gái nhỏ kia quá khích làm ra một động tác khá mạnh làm bà có chút tỉnh. Một màn ôm điện thoại cười ngây ngốc kia của cô lọt hết vào mắt bà.

Bà thầm than cho bản thân mình " Xem ra, bà sắp sửa phải sống một mình rồi a "

Trước/97Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Tiên Tôn Lạc Trần