Saved Font

Trước/87Sau

Triền Miên Độc Chiếm

Chap 48 Vết Thương

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Khi Ảnh Thuần Vương đưa Hàm Vi nhảy qua cửa kính lớn, cô được hắn bảo bọc trong tấm rèm trắng nên cơ thể không bị xô xác chỗ nào, hắn ôm cô trong ngực tay cô nắm rất chặt ngực áo sơ mi ướt đẫm chất lỏng, cô không nhìn thấy nhưng có thể ngửi được vị tanh của máu, chất dịch này đích thị là máu, hắn không lên tiếng  nghe trong hơi thở rất nặng nề khó nhọc, lúc tiếp đất lối thoát hiểm này rất khó tìm ra, hắn vội vàng đẩy cô ra xa vì nhìn thấy lòng bàn tay cô thấm máu của mình, cô nhíu mày bất giác lo lắng bật ra lời từ cổ họng

_Anh bị thương đúng không?

Hàm Vi lần đầu tiên lo lắng nhiều như vậy, còn hơn là cảm giác bị Hoắc Đông Tần phản bội, trên gương mặt kiều diễm lúc nào cũng cố gắng ngẩn về phía có hắn, đôi mắt long lanh chứa đựng những tia buồn lo lắng, cô quên cả việc hắn hận thù cô để hỏi, hầu kết của người nào đó nghẹn lại thù hận bắt đầu dồn cho hắn suy nghĩ rằng cô đang phấn khởi nên mới hỏi, giữa cô và hắn không hận nhau thì thôi làm gì có hai từ quan tâm nực cười

_Cút đi...

Đáp trả sự lo lắng của cô chỉ là vỏn vẹn câu nói bạc tình, hắn gằng giọng thô ráp như sỏi đá, thanh âm rợn người như con thú bị thương không muốn ai đến gần cứu chữa, Hàm Vi lắc đầu không màng cô giơ bàn tay dính dịch lỏng đinh ninh là máu lên cao

_Đây là máu của anh, anh bị thương rồi để tôi...

_Cút đi, thứ rẻ mạc tôi chơi chán rồi

Ảnh Thuần Vương giơ súng ghí vào tráng cô, bây giờ đôi mắt của hắn đã bình phục sau lớp bụi mù, từ sâu trong cõi lòng băng lãnh không xót thương ai cũng sẽ không để người khác xót thương mình, hắn gom tất cả chỉ là sự thương hại đang sĩ nhục, bộ dạng bị thương này cô không nhìn được vậy cũng đừng mong cảm nhận, hắn quay đi xem như vứt món đồ chơi rẻ, nặng lời cố ý xua đuổi

Không gian rơi vào im lặng, những bước chân bước ra khỏi vùng an toàn, bỏ lại cô bơ vơ giữa nước Pháp, chỗ này rất an toàn tự thân cô sẽ không bị hại, hắn cũng không muốn lòng tự cao để cô chạm vào vết thương không đáng có, nhiêu đây đã đủ bọn người kia cũng không thoát được, hắn vứt cô đi để khi lành vết thương sẽ chú trọng việt khử từng tên kẻ thù còn lại

_Bịch...

Hàm Vi không màng, cô cứng đầu nắm vạt áo sau lưng hắn đi theo, lúc được trả tự do tâm hồn được thả lỏng đáng lẽ phải bay bỗng chạy đi nhưng chân cô không đi nổi, những bước chân chỉ muốn đi theo quan tâm vết thương kia, cơ hội này mà vụt mất sau này cô sẽ khó thoát nhưng rồi chính cô không thể đi được, vết thương cô không nhìn thấy có lẽ rất sâu còn rất đau, tuy không nói nhưng cũng vì cứu cô mà ra, hắn vô tình như vậy, lãnh khốc như vậy cho rằng cứu cô để tiếp tục hành hạ cũng được, cô gạt luôn suy nghĩ sẽ hận người đàng ông này mà bất chấp đi theo, thật là không biết phải giải thích với nội tâm ra sao

Ảnh Thuần Vương ôm bã vai bị dính đạn, nơi ngực áo sơ mi trắng đã bị máu làm cho nhuộm đỏ, không nói một lời hắn lẳng lặng bỏ đi, xưa nay quen sống khép kín viên đạn này thực chất không là gì, hắn đến nhà hoang lạ, tiếp tục một mình tự xử lý vết thương, trên gương mặt vẫn không có gì là biểu lộ sự đau đớn, cả cảm xúc chỉ vỏn vẹn được thể hiện bằng khối băng quen thuộc trên khuôn mặt, nơi đáy mắt trầm tư khép nhẹ, hàng mi cong buồn buông xuống nhìn nơi bã vai, hắn cởi áo sơ mi để lộ khuôn ngực trắng ngần, từng cơ bắp rắn chắt cùng sáu múi thịt hiện rõ đẹp ngất ngây, phụ nữ mà nhìn hắn bây giờ không biết sẽ bấn loạn bấy nhiêu, hắn dùng con dao nhỏ tự mình rạch một đường dài, viên đạn ướt máu hiện ra, vết thương khá sâu nhưng hắn đã quá quen, chút đau đớn này có thấm là gì, hắn tự mình làm cuộc tiểu phẫu thuật lấy ra viên đạn, có lẽ hoàn cảnh đang thách thức hắn, một mình không thể cúi người khom lưng dùng sức đẩy viên đạn ra ngoài được khi chỉ cử động được một tay, bàn tay to thô bạo càng dùng sức càng làm viên đạn ăn sâu

_Hừm...

Hắn đã mất khá nhiều máu, cái áo sơ mi hắn dùng thấm máu bây giờ không còn chỗ nào màu trắng nữa, nó đã lắm lem rất nhiều

_Vút...

Ảnh Thuần Vương quẳng viên đá ra xa, đau đớn bức bối thật phiền, bã vai hắn không thể cử động mạnh, sức lực cũng vì chuyện này giảm đi, hắn đành nhắm mắt dưỡng thần, đợi vết thương khô miệng sẽ đi ngay, bây giờ chỗ vết thương vẫn còn ẩm ướt chất dịch lỏng màu đỏ, viên đạn lì lượm ngày lúc nào cũng làm tê liệt vùng bã vai

_Ư....

Viên đá do hắn quẳng đi trúng vào chân một người

_Xoạt....

Cô nép người ra khỏi bức tường, một mực không rời đi

Ảnh Thuần Vương thu khẩu súng lại, nhìn hành động của cô liền ban tặng một câu đậm chất khinh bỉ, hắn cao ngạo ngẩn cao đầu thẳng thắng nói, nhất là ập vào mắt hắn là bộ dạng ngây ngốc, mặt mũi lấm lem, đầu tóc bù xù...nhói lắm...vết thương của hắn nhứt nhói kinh khủng

_Mù lòa như em chẳng làm được gì đâu, cút nhanh lên!

Trước/87Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Bất Diệt Bá Thể Quyết